Tu Nghiệp Sư Phạm 2006

“Chung tay bảo tồn và phát huy tiếng Việt tại hải ngoại”

 

 

Khóa Huấn Luyện và Tu Nghiệp Sư Phạm năm nay đă được Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam Cali tổ chức từ chiều thứ sáu ngày 11 tháng 8 đến chiều chủ nhật ngày 13 tháng 8 năm 2006 tại Orange Coast College, Costa Mesa, California.  Năm nay trường Văn Lang San Diego chỉ có tôi, cô Mỹ, cùng hai đấng phu quân, thầy Doanh và thầy Hồng, trong vai tṛ hai thầy giáo Bất Đắc Dĩ Văn Lang đi tham dự.  Hơi nản ḷng, nhưng chúng tôi vẫn khăn gói lên đường để hôm nay có dịp báo cáo lại cho toàn thể các thầy cô Văn Lang được rơ.

 

Gần 1 giờ chiều ngày thứ sáu tôi và ông xă mới rời khỏi sở làm, chạy ṿng ṿng gởi hai đứa con và chú chó nhỏ để vội vă về nhà thu xếp hành lư.  Quưnh quáng quá tôi quơ đại vài bộ đồ, một mớ áo dài, thấy ǵ quơ đó thảy đại vào cóp xe… một chút th́ đầy nghẹt xe luôn!  Bụng đói cồn cào mà chẳng có th́ giờ ghé tiệm ăn, chúng tôi vội vă lên đường, chạy đến trường Orange Coast College th́ vừa đúng 6 giờ chiều.  Cô Mỹ th́ c̣n phải chờ phu quân đi làm về cho nên đến trễ hơn khoảng hai mươi phút.  Vừa mệt nhoài vừa đói bụng ră ruột, tôi nhanh nhẩu sắp hàng ghi danh, rồi “chơi luôn hai khúc bánh ḿ và ly cà phê của Lee’s Sandwiches do ban tổ chức cung cấp cho khóa sinh.  Lần đầu tiên đi tu nghiệp, tôi chẳng quen ai hết nên chỉ ngồi nh́n người qua kẻ lại, c̣n cô Mỹ th́ gặp được nhiều bạn bè cũ, tay bắt mặt mừng và hàn huyên tâm sự.

 

Đến 7 giờ 30 phút th́ buổi lễ khai mạc được bắt đầu.  Năm nay có tổng cộng 175 khóa sinh từ khắp nơi trên nước Mỹ tham dự tu nghiệp, và được chia đều thành 10 toán.  Lúc ghi danh th́ mỗi khóa sinh được phát cho một cuốn sổ tài liệu và tờ giấy nhỏ ghi số toán của ḿnh.  Tôi và cô Mỹ vào toán số 10, thầy Doanh vào toán 9, và thầy Hồng vào toán số 4.  Sau phần nghi thức khai mạc th́ các thầy cô gia nhập vào toán của ḿnh, rồi tự đề cử một toán trưởng và một toán phó.  Thầy Doanh được bầu làm toán trưởng của toán 9, đặt tên cho toán ḿnh là toán “Cửu Long”.  Tôi th́ làm toán phó, cùng toán số 10 với cô Mỹ, đặt tên là “Quê Hương”.  Riêng thầy Hồng th́ bị trôi dạt vào toán số 4, tên gọi là “Trùng Dương”.  Sau đó, ban tổ chức cho biết đề tài của cuộc thi báo chí năm nay, c̣n phần văn nghệ th́ mỗi toán trưởng đại diện đi bốc thăm bài nhạc cho toán của ḿnh.  Kết quả là toán 9 sẽ tŕnh diễn hoạt cảnh bài “Gạo trắng trăng thanh”, toán 10 bài “Chuyện t́nh người trinh nữ tên Thi”, và toán 4 bài “Nổi buồn Châu Pha”.  Đă hơn 10 giờ đêm mà các thầy cô vẫn c̣n tập họp với toán của ḿnh, vừa bàn sơ khởi về cuộc thi báo chí và văn nghệ cho ngày mai, vừa nhâm nhi tô cháo nóng ngon thật là ngon…  Khi về tới khách sạn, check-in xong th́ đă hơn 11 giờ khuya rồi.

 

Suốt ngày hôm nay tôi loay hoay chạy nước rút để tranh thủ vào trường đúng giờ, đường xá xa xôi, lại bị kẹt xe v́ gặp tai nạn giao thông trên đường đi, cho nên giờ th́ lưng rêm và tay chân th́ thật ră rời!  Nhưng khuya thế đó mà tôi đâu có yên tâm ngủ được đâu.  Trong đầu cứ hết nghĩ đến cuộc thi báo chí, lại nghĩ đến văn nghệ.  Nh́n vào chương tŕnh th́ thấy ḿnh chỉ có không đầy hai tiếng đồng hồ để hoàn tất báo chí, c̣n văn nghệ th́ chỉ có tổng cộng khoảng ba tiếng thôi, kể luôn cả giờ nghỉ xả hơi, ăn trưa và ăn tối!  Tôi cứ nghĩ trong bụng rằng, thi văn nghệ gấp rút với một đoàn “lính mới” vừa gặp nhau chưa kịp biết mặt nhớ tên như vầy th́ thôi chết chắc rồi.  Gần 3 giờ sáng rồi mà tôi vẫn ngủ chưa được.  Vừa hăng hái nghĩ đến chương tŕnh ngày mai, vừa lo lắng không biết đội binh thầy cô mới này có là team player, đoàn kết với nhau để làm việc hay không?  Nằm nghe CD “Chuyện t́nh người trinh nữ tên Thi” và suy nghĩ tứ tung, rồi ngủ quên từ bao giờ tôi không biết…

 

Đúng 7 giờ sáng hôm sau, tôi và cô Mỹ đă có mặt tại trường, lui hui t́m nhóm của ḿnh, vừa cùng nhau ăn sáng, vừa bàn về bích báo.  Cả toán tôi đồng ư đặt tên báo nhóm ḿnh là “Quê hương và tiếng Việt”.  Mỗi người trong toán sẽ đóng góp ít nhất một bài, thể văn tùy ḿnh tự chọn.  Người th́ viết đoản văn, người th́ viết thơ, người th́ lo mục đố vui, người th́ lănh phần hoa thơm cỏ lạ, trang gia chánh, v.v.  Riêng tôi th́ “đăng kư” làm một chuyện vui cười nhỏ và viết một bài thơ thất ngôn bát cú, vừa ngắn vừa dễ.  Sau đó th́ mọi người tản lạc nhau tự đi về pḥng học của ḿnh.  Tương tự như những năm trước, chương tŕnh học hôm nay bao gồm nhiều lớp khác nhau: dạy ráp vần, cách điều khiển sinh hoạt, phương pháp luyện trí nhớ, âm nhạc trong việc giảng dạy Việt ngữ, v.v. 

 

Đến 10 giờ 35 sáng th́ lớp học đầu tiên của sáng thứ bảy được chấm dứt và nối tiếp theo là phần làm bích báo.  Toán 10 chúng tôi lui hui t́m nhau, đi nhận lănh dụng cụ làm báo, rồi lại tụ họp để chụp h́nh cả trường.  Khi cả nhóm cùng nhau t́m được pḥng trống và bắt đầu làm báo th́ đă mất một khoảng thời gian quư báu rồi!  Thế rồi cả toán xúm lại, người th́ viết bài, người th́ trang trí, người th́ viết danh sách toán viên, người th́ cắt dán, tô màu, v.v.  Mỗi người làm một chuyện không ngừng tay; đang làm mà lúc nào cũng có người nhắc nhở, “30 phút nữa”, “15 phút nữa”, “10 phút nữa”, “5 phút nữa”…  Khi tờ báo hoàn tất xong th́ chỉ c̣n ba bốn phút nữa thôi là đến giờ nộp báo.  Anh toán trưởng và hai ba người ba chân bốn cẳng hộ tống chạy đi nộp báo, để tránh không bị trừ điểm v́ nộp trễ giờ qui định.  Vui th́ vui thật, nhưng tôi toát cả mồ hôi hột luôn!  Cả nhóm tôi ai cũng rất hănh diện v́ ḿnh đă cùng nhau hoàn tất tờ bích báo này.  Thật là cảm kích khi thấy các thầy cô đoàn kết nhau để làm việc, thật đúng như chủ đề của khóa huấn luyện và tu nghiệp năm nay “Chung tay bảo tồn và phát huy tiếng Việt tại hải ngoại”.

 

Vừa xong báo chí mệt mỏi vô cùng, tưởng được nghỉ xả hơi một chút trong khi ăn trưa, ai dè đâu chúng tôi c̣n phải sắp hàng chờ chụp h́nh cho toán của ḿnh.  Toán 10 [bù] của tôi và cô Mỹ là toán cuối cùng, chờ ṃn mỏi không c̣n xí quách cho nên bỏ giữa chừng.  Rồi nào là sắp hàng lấy thức ăn, nào là t́m chỗ tập họp nhóm và bàn chuyện văn nghệ, rốt cuộc rồi th́ cũng chẳng c̣n th́ giờ ǵ để đi chụp h́nh kỷ niệm cho cả nhóm nữa.  V́ thế, tuy rằng tôi được hân hạnh quen nhiều thầy cô chuyến đi tu nghiệp này, nhưng thật tiếc thay, tên th́ tôi không nhớ hết, mà lại chẳng có h́nh để lưu niệm cho toàn nhóm.

 

Cho phần văn nghệ, tôi lẹ tay dành trước phần lip-sing làm người kể lại cuộc t́nh nàng trinh nữ tên Thi.  Đây là cách hay nhất để trốn không phải múa [Tôi học nghề của thầy Duy năm ngoái đấy, các thầy cô ạ!].  Cũng may mắn thay tôi có đem theo chiếc áo dài trắng thầy Duy mới vừa may dùm tôi ở Việt Nam tuần trước, tôi đưa cho Cô Phương trong cùng nhóm mặc thử để đóng vai cô Thi.  Thật ngộ ghê, cô mặc chiếc áo dài này thật là vừa y như đúc.  Thế là tôi phải “nhường lại” chiếc áo dài trắng mới cắt chỉ của tôi cho cô mượn tạm.  Toán tôi có tổng cộng mười bảy  người, nhưng chỉ có mười hai người có mặt để tham gia văn nghệ đêm thứ bảy thôi.  Một lần nữa, chúng tôi lại đoàn kết với nhau tŕnh diễn hoạt cảnh này.  Người th́ làm người t́nh của cô Thi, người th́ làm những chàng trai theo đuổi cô Thi, người th́ làm dân trong làng, v.v.  Riêng cô Mỹ th́ đóng vai con chim [đại bàng] làm bạn với cô Thi trong rừng hoang.  Đáng lẽ ra con chim phải đi ba ṿng sân khấu, nhưng ṿng chót th́ cô Mỹ chần chừ không đi nữa mà đứng trong hậu trường.  Thầy Quyên Di hỏi:  “Sao con chim không bay nữa?”  Cô Mỹ nhà ta trả lời rằng:  “Dạ, con chim nặng quá bay hết nổi rồi thầy ơi.”

 

Nhóm 9 của thầy Doanh th́ tŕnh diễn hoạt cảnh “Gạo trắng trăng thanh”.  Cả nhóm 9 ai cũng diễn hài rất xuất sắc, và được tuyên bố thắng giải nhất sau cuộc thi.  C̣n nhóm 10 th́ hỡi ôi, tôi nghĩ chắc là tiêu dzênh rồi v́ nhóm nào cũng làm hề thật là vui nhộn làm khán giả cười ḅ càng.  Ngay cả “Chuyện t́nh Nguyễn thị Mộng Thường”, “Chuyện t́nh Lan và Điệp” cũng trở thành hài kịch luôn.  Chỉ riêng có mỗi ḿnh nhóm 10 chúng tôi th́ là dead serious phải làm “bi kịch” của cô nàng tên Thi.  Ai ngờ ban giám khảo lại thương chuyện t́nh buồn của cô Thi, và cũng nhờ tài diễn xuất của hai con chim rừng nên cuối cùng cũng giựt được giải nh́ cho văn nghệ!

 

Nhóm 4 của thầy Hồng th́ được giao cho tŕnh bày “Nổi buồn Châu Pha”.  Thầy Hồng bị các cô bắt làm người t́nh nàng Châu Pha nên chạy trốn mất tiêu, mong cho hết ngày lẹ lẹ để chủ nhật c̣n cuốn gói dzọt lẹ ra phi trường qua Nhật để [đi công tác] trốn tiếp.  Nhóm này giờ chót rút tên ra khỏi chương tŕnh v́ không đủ th́ giờ để tập dợt.

 

Sau phần thi văn nghệ là phần thi áo dài đẹp, tôi ngạc nhiên v́ thấy có khá đông khóa sinh tham dự.  Tôi và cô Mỹ đều mang theo áo dài vía để pḥng khi nổi hứng bất tử trân ḿnh ghi tên tham dự.  Nhưng đoàn quân Văn Lang San Diego ít quá thiếu người cổ vơ, chúng tôi gan nở chưa to nên quyết định không thi, nhường giải can đảm lại cho các khóa sinh khác.  Cũng xin nói thêm rằng cô Thi trong nhóm tôi thích chiếc áo dài trắng của tôi quá nên cô đăng kư tham dự thi áo dài và đă giành được giải hạng tư!  Cuộc thi rất là vui nhộn và được tiếp nối với phần ăn bánh canh tối trước khi khóa sinh chia tay nhau trở về khách sạn và chuẩn bị cho buổi học ngày hôm sau.  Đêm ấy, cô Thi có ngỏ lời xin tôi để lại chiếc áo dài trắng này cho cô.  Tôi biết cô thích lắm nhưng rất tiếc phải từ chối.  Sợ cô buồn nên tôi phải dài ḍng giải thích với cô rằng Áo Em Chưa Mặc Một Lần,ơi, và kể lể cho cô nghe những chuyện … khó khăn, khổ sở thầy Duy phải vượt qua để làm tṛn trách nhiệm may chiếc áo này từ Đà Lạt Sương Mù về cho tôi.

 

Sáng chủ nhật hôm sau ông xă tôi ra phi trường đi công tác ở Nhật, tôi lặn lội một ḿnh một xe trở về trường học tiếp những buổi học c̣n lại.  Không c̣n thi cử ǵ, hết bị “nặng tinh thần” rồi nên tôi ăn điểm tâm thật thoải mái.  Bánh gị, bánh bao, bánh ngọt, bánh nào cũng ngon hết.  Cô Mỹ và ông xă cũng mệt mỏi nên ngủ nướng, nhưng vẫn đến trường kịp thời để ăn sáng và vào lớp học.  Sau giờ ăn trưa là buổi lễ tuyên bố kết quả bích báo và văn nghệ, đến lễ phát bằng tốt nghiệp cho khóa sinh, và sau cùng là lễ bế mạc.  Cuộc vui nào rồi cũng phải có lúc tàn.  Chúng tôi chia tay những người bạn mới quen trong sự nuối tiếc, và hẹn gặp lại nhau trong những kỳ tu nghiệp sắp tới.

           

Chia tay vợ chồng cô Mỹ, tôi đơn thân độc mă lên đường trở về San Diego.  Chạy ṿng ṿng rước con và chú chó nhỏ, nhưng trong tai tôi vẫn c̣n măi nghe văng vẳng bài hát của thầy Ngô Văn Quy:

 

            “Chân vẫn dùng dằng, chân không muốn bước,

            Tim vẫn ngập ngừng, tim ở lại đây

            Người ơi hăy ở đừng về

            Người ơi hăy nhớ quay về gặp nhau…”

 

Trong chuyến tu nghiệp năm nay, tôi đă học được nhiều điều đáng nhớ.  Lần đầu tiên trong hai mươi lăm năm trời sống nơi đất Mỹ, tôi mới có cơ hội trực tiếp tham gia một sinh hoạt giáo dục cộng đồng với nhiều đồng bào Việt Nam như vậy.  Mỗi lớp tôi học qua, không nhiều th́ ít, đều có những cái hay và thú vị riêng của nó.  C̣n cuộc thi bích báo và văn nghệ th́ tuy vô cùng mệt mỏi v́ th́ giờ quá giới hạn, nhưng rất vui nhộn và hào hứng. 

 

Bài học quư nhất mà tôi học được trong chuyến đi này là t́nh đoàn kết chặt chẽ của những thầy cô trong trường tu nghiệp.  Tất cả mọi người, dù lần đầu tiên gặp gỡ, đă không ngần ngại mỗi người một tay cùng góp sức để hoàn thành tờ báo tường và tŕnh diễn phần hoạt cảnh văn nghệ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.  Trước đây, tôi cứ nghĩ trong bụng rằng ḿnh sẽ làm việc hăng say chuyến đi này để lấy về phần thưởng và danh dự về cho trường Văn Lang San Diego chúng ta, nhưng khi thật sự bước chân vào nhóm Quê Hương và bắt đầu làm việc, tôi đă không c̣n ư nghĩ đó nữa, và tôi tin chắc các thầy cô khác cũng suy nghĩ như vậy.  Và cứ thế chúng tôi đă hết ḷng đoàn kết với nhau làm việc để đem về những phần thưởng tốt đẹp cho toàn đội.  Thật đúng theo như mục đích và ư nguyện của ban tổ chức, đă không ngừng tạo cơ hội cho mọi người gặp gỡ và cùng gắn bó làm việc với nhau.  Đây cũng là một h́nh thức cổ vơ các khóa sinh hăy “cùng nhau bảo tồn và phát huy tiếng Việt tại hải ngoại”.    Vâng, xin hăy cùng nhau ǵn giữ tiếng nói của quê hương, các thầy cô nhé, cho trường Việt Ngữ Văn Lang San Diego chúng ta nói riêng, và cho toàn thể đồng bào người Việt tị nạn khắp nơi trên thế giới nói chung.

 

                                                                                       

                                                                                   

                                                                                          Hè 2006

                                                                          LTV